Bạn Đọc Viết
CÓ CÒN "MONG MANH" NỮA KHÔNG ?
|
| 02/02/2010 | |
|
CÓ CÒN "MONG MANH" NỮA KHÔNG ? Trước ngày kỷ niệm ba năm linh mục, tôi dành hai ngày đi tĩnh tâm. Khi bước vào bầu khí thinh lặng của một Đan Viện, việc đầu tiên tôi trình bầy với Chúa cuộc đời ba năm linh mục và tôi đã xin Chúa mở đường tương lai cho tôi. Tôi hay bị giằng co giữa công việc phục vụ, không biết phải làm gì cho rõ đường lối, chứ không cứ nhập nhằng lẩn quẩn vụn vặt chẳng ra đâu, đôi lúc làm cho lòng tôi rối bời lên và tôi cần một việc giải gỡ nào đó nên tôi đã tha thiết xin Chúa cho tôi biết được ý của Chúa như thế nào. Đây là một chặng đường dừng chân, một giai đoạn cần nhận định lại, xin Chúa soi sáng để tôi đi vào việc chuyên môn, không phải lo lắng bối rối lựa chọn nữa, để tôi an tâm không còn nghĩ ngợi gì nữa và tôi nghĩ như thế là hợp lý thôi, có lẽ Chúa cũng đồng ý với tôi như vậy. Tôi im lặng lắng nghe xem Ngài nói gì, đánh động tôi điều gì... thế rồi từng bước từng bước thầm tôi đi vào "giấc mộng vàng" êm ả... Một lúc sau tỉnh dậy thấy mình "buồn cười lạ..." giấc ngủ không mời mà đến.Thế nhưng nhờ đó mà thấy tâm thần khỏe khoắn khác thường, tỉnh táo sảng khoái nhẹ nhàng nhưng vẫn không thấy câu trả lời đâu, chờ một lúc lâu nữa cũng không thấy gì. Tôi ra ngoài, mang sách ra đọc, trí khôn còn đang vu vơ đâu đó thì đột nhiên cảm nhận được câu trả lời: Hãy tin đi, hãy yêu mến hết linh hồn, hết sức, hết trí khôn đi... đó là điều cần thiết nhất và là điều mà tôi còn yếu lắm, rồi sau đó việc làm sẽ đến. Tôi nhận ra điều Chúa khẽ nhắc bảo cho riêng tôi, và tôi nhận ra mình tối dạ quá, bài học này học mãi mà không thuộc. Tại sao tôi cứ đặt điều cho Chúa như vậy ? Không thể áp đặt, chỉ vạch đường lối để Chúa phải theo mình, phải phân xử cho mình mà không để Ngài tự do hành động, Ngài dẫn lối. Điều tôi càng "muốn" thì Ngài lại càng dậy tôi cho đến khi tôi nhận ra không phải là tôi muốn mà là Ngài muốn, không phải là tôi làm mà là Ngài làm, Ngài là người có sáng kiến trước và tôi không làm gì cho Ngài được hết, tôi chỉ đón nhận mọi sự nơi Ngài mà thôi. Tôi tưởng tôi ngon lành rồi chăng mà đặt điều cho Ngài ? Điều căn bản nền tảng chân đế chưa vững chắc thì làm sao có thể chuyên ngành gì được, bởi vì làm gì rồi cũng sẽ mau chán, sẽ bỏ cuộc hoặc chỉ vinh vang cho cái tôi của mình cho mà xem. Tôi lặng thầm cám ơn Chúa, và ba năm linh mục vẫn chưa là gì cả, cuộc sống vẫn còn "vụng dại" quá, tình yêu vẫn còn "mong manh" quá. Quá trưa, kiến bò bụng, tìm vào một quán cơm bình dân, tương đối vắng vẻ, thấy có hai anh chị trẻ đang dùng cơm và thì thầm với nhau chuyện gì đó. Dẫy bàn bên này là một cô gái đầu tóc bù sù, áo quần dơ dáy, một mắt nhắm ghiền và một mắt mở hé, tôi đoán ngay là người "ăn xin". Người bán quán hỏi tôi dùng gì ? Tôi chỉ vào dĩa cơm cô "ăn xin" đó đang sắp ăn, một cái trứng và một miếng đậu hũ chiên (trong thâm tâm tôi muốn dùng bữa cơm của người nghèo). Khi đang ăn tôi nhìn thấy cái nhìn của người bán quán phần thương hại, phần như kinh tởm cô gái "ăn xin" dơ bẩn đó. Tôi chợt nẩy ra ý nghĩ là tôi ăn thật nhanh sau đó ra trả tiền cho người chủ quán gấp đôi (bởi vì hai dĩa cơm giống nhau mà) và dặn người chủ quán đừng thu tiền cô gái "bất hạnh" kia. Tôi nghĩ tôi sẽ bao cô một bữa cơm, tôi sẽ đem hạnh phúc đến cho cô... và chắc là cô vui lắm, rồi cô cũng chẳng biết ai đã trả tiền giúp cô bởi vì lúc đó tôi đã "biến mất" rồi. Thế nhưng mọi chuyện xẩy ra đều trái ngược với điều tôi dự tính, mặc dù tôi ăn vội thế mà cô "ăn xin" vẫn xong trước tôi, cô trả tiền ba ngàn, một sập dầy bởi vì toàn là tiền giấy hai trăm, chắc có lẽ cô mới xin được. Ngạc nhiên, bởi vì đĩa cơm của cô mới ăn có nửa nên xong trước tôi là vậy. Tôi nghĩ cô này bỏ phí thế, nghèo mà chơi sang. Thế nhưng có phải vậy đâu. Cô kêu chủ quán cho thêm hai trăm vào đĩa cơm dở ấy vì còn người bạn nữa, rồi cô chạy ra ngoài ; một lát sau cô dắt một chàng trai đeo kính dâm đen nghịt, anh chàng mù hoàn toàn vào ăn đĩa cơm ấy, chàng ta cúi gầm mặt ăn ào ào, có lẽ vì đói chăng, chị ta ngồi đối diện cười nói huyên thuyên, nụ cười thật dễ thương thật hạnh phúc, vui ơi là vui ; mấy người vô quán cơm sau zòm anh chị mù này ái ngại giễu cợt nhưng chị ta chẳng quan tâm, nụ cười vẫn vui hồn nhiên, đôi môi vẫn tươi tắn lạ... (không biết là bởi cùng đồng cảnh ngộ mù lòa ăn xin, hay họ là người tình không chân dung (mù) mà thương mến nhau thế ?) Tôi tưởng tôi đem hạnh phúc đến cho chị ta, hóa ra chị ta lại làm cho tôi thèm... và tôi được hạnh phúc lây. Tôi tưởng tôi "giầu" hơn chị ta, hóa ra chị ta lại "giầu" hơn tôi (mặc dù tôi chẳng mất tiền bao cơm). Tôi tưởng chị ta bất hạnh mà hóa ra lại là...tôi, đời tu mà không "biết" Chúa thì là kẻ bất hạnh hơn hẳn ấy chứ còn hoài nghi gì nữa. Người giầu có và hạnh phúc nhất trần gian này là người giầu tình yêu đấy. Ai nhận ra Tình Yêu của Chúa trong tâm hồn mình thì sẽ có một cuộc sống tuyệt vời đấy thôi, đúng không nào? Và rồi một buổi chiều âm thầm lặng lẽ bên Chúa, kết thúc một ngày hồi tâm.... Chữa trị tâm hồn Điếc, Mù, Câm Hố Nai 21 - 12 - 1995 Đó là cuốn sách mà trước ngày lãnh thừa tác linh mục đã được anh em gói ghém viết tặng cho, có những tâm tình, những lời nhắn nhủ, những lời khuyên răn, những lời chia sẻ.... đủ thứ. Những thời gian đầu, khi mới lãnh tác vụ linh mục, có nhiều nguồn vui chơi, nên xếp nó vào một "xó", buị bám nhện giăng... Thế nhưng mọi vinh quang khi đã nguôi ngoai ; bếp hồng "nướng", than lửa "lẩu" đã lịm dần, trở về cuộc sống hằng ngày có những lúc âm thầm lặng lẽ một mình mới đem ra nghiền gẫm. Ôi ! thật thấm thía làm sao, cảm động thân thương như thế nào ấy ; nhận ra mình được anh em thương thực tình, ai cũng quan tâm tới mình, chẳng ai tiếc gì với mình cả, những tâm tình, chia sẻ... gửi gấm cho riêng một mình mình. Thỉnh thoảng mang ra đọc, lại thấy ngày ấy như mới ngày này, giúp tôi lấy lại sức sống mới, năng động mới, cố gắng hơn... một kỷ niệm như bài ca không bao giờ quên................. Tôi đọc, tôi ghiền gẫm, tôi "nuốt" những tâm tình ngọt ngào của anh em gửi gấm cho ; trong giây phút đó làm tôi say mê với giấc mộng, với những cảm giác bay bổng, những tâm tình lý tưởng tuyệt vời và với những công việc "hăng tiết vịt" sẽ được mở ra. Và ngay lúc đó tôi nhớ lại những ngày tháng qua : Nào là tôi có ước vọng từ lâu sẽ qui tụ những người nghèo, những người ăn mày ăn xin, những người khố rách áo ôm... thành một "cái bang" để tạo công ăn việc làm cho họ, giúp họ sống hạnh phúc, mái ấm gia đình tập thể, chia vui sẻ buồn với nhau của những ngày lang thang đầu hè xó chợ... nhưng rồi mộng chẳng thành vì nhiều chuyện phức tạp quá, vả lại với những người tha phương cầu thực không phải là những người dễ thương, dễ mến, họ quen kiếp giang hồ, lang bạt gió sương, nằm gai nếm mật đã chai... Dù sao chăng nữa lý do cuối cùng và quan trọng đó vẫn là tôi không có sức mạnh của thánh nhân. Thế nhưng đầu óc tôi, trái tim tôi chưa ngủ yên, tôi lại định lập một nhà tình thương cho các em khuyết tật, điếc mù, chậm phát triển, sẽ cử người đi học... thế rồi cũng thấy khựng lại, quanh quẩn, và cứ loay hoay mãi. Cuối cùng thì mộng cũng tan thành mây khói. Sau những "mộng mị" tan tành xí goách một người giáo dân đến gặp tôi, tiện dịp tôi nói với họ về những ước muốn của mình và họ đã phản ứng mãnh liệt mà rằng là xin ngài hãy chữa trị những tâm hồn điếc mù câm đi, những niềm tin "chậm phát triển", ngài đừng mơ với mộng, hãy mở banh mắt ra mà nhìn, ngài có thấy không, hỡi linh mục ? Điếc câm mù, chậm phát triển tâm hồn những hạng giáo dân như chúng tôi còn cần thiết và quan trọng hơn nhiều, gấp bội phần đấy, thưa ngài linh mục. Xã hội, đoàn thể ngày nay họ ồn ào làm những việc từ thiện vật chất đó rồi, nhất là lại được hưởng một số lợi lộc đáng kể, thì chẳng ai cho mình xía vào đâu. Ngài có thấy sự nghèo đói của con người thế giới vật chất hôm nay không ? Chẳng có sự nghèo đói cùng kiệt nào cho bằng nghèo đói tình yêu, tình yêu với Chúa, tình yêu con người. Ngài hãy nói cho mọi người Tình Yêu, cho mọi người Tin Mừng là Thiên Chúa, một ông Bố yêu thương người nghèo và cả người giầu nữa, người vui lẫn người buồn, người tội lỗi lẫn người được gọi là "đạo đức".... Người nghèo thiếu tình yêu nên hay làm càn, phản kháng chống đối ; người giầu có về vật chất lại quá nghèo tình yêu nên mới có tình trạng người nghèo, nhà nghèo, nước nghèo... Người vui thiếu tình yêu nên chỉ là những trò vui hời hợt bên ngoài đang khi muốn che đậy, trốn chạy chính mình bằng những tiền bạc, bằng những cuộc ăn chơi xả láng bừa bãi ; người buồn vì để cho nỗi thất vọng cuộc sống đè bẹp, vai gánh nặng đau thương chồng chất, cuộc sống hụt hẫng, bất lực... Từ đấy tôi nghĩ về đời mình bởi vì có thể là tôi cũng đang điếc mù câm, què quặt, chậm phát triển về niềm tin, về tình yêu chăng ? Sao không chữa chạy cho cho người khác được, sao tôi không thấm nhuần, nghiệm ra được câu "Chân Lý sẽ giải thoát anh em"? Sao tôi không có được một niềm tin, một tình yêu tương quan đến quên mình, mà có khi chỉ là những tính toán vụ lợi ích kỷ cá nhân hay những suy đoán đường hướng hẹp hòi của cái tôi mà không phải phát xuất từ Tình Yêu? Thu thập những mớ kiến thức, "dùi mài" sách vở, hình như làm cho tôi bị xa cách cuộc đời, xa cách con người làm sao ý? Tôi không còn "cúi" xuống được để làm bạn với những người tội lỗi, những người bần cùng, những tâm hồn tật nguyền bệnh tật. Đôi lúc tôi cũng xót vó lên, "chữa cháy" bằng cách cung cấp tiền bạc thuốc men quần áo đồ dùng cho những con người thân xác tật nguyền để được yên lương tâm. Còn những con người tật nguyền tâm hồn thì tôi lại không màng tới, họ đông lắm, đủ mọi cấp bậc, chức vụ, đủ mọi thành phần... họ nhan nhản ngay bên cạnh, ngay chung quanh đây chỗ nào cũng có. Tiền bạc thuốc men những người này họ không cần những thứ đó nhưng họ cần nhận ra ơn Cứu Độ, nhận ra Tình Yêu. Những lời nói bài giảng lý thuyết rỗng tuếch không đi vào cuộc sống cụ thể, không tác động đến thẳm sâu tâm hồn người nghe thì cuộc sống của họ chẳng có gì thay đổi, chẳng có gì để chữa lành. Qua thái độ cử chỉ lời nói của người làm chứng người ta nhận ra được ngay thật đến đâu, bằng tấm lòng hay bằng mớ kiến thức, bằng sự yêu thương âu yếm cảm thông hay chỉ là những lời răn đe áp đặt.... Một cuộc sống cộng đoàn cũng có thể làm chậm chân chùn bước ; một tổ chức cơ cấu và những công việc lặt vặt tỉ mỉ hằng ngày trong một tu viện cũng đủ để mệt phờ hết ngày và chẳng còn tâm trí đâu mà học hành cầu nguyện và tiếp xúc gặp gỡ những người bạn điếc mù câm què, chậm phát triển tâm hồn. Vậy thì còn đâu hình ảnh Thánh Đa Minh hân hoan vui tươi hát xướng nghèo nàn tung tăng ra đi thuở ban đầu nữa ? Một cộng đoàn có những vị hay sốt ruột vì anh em vắng mặt, vẫn muốn anh em luôn phải ở nhà để nhà cửa khỏi trỗng rỗng, các giờ kinh lần hạt phải râm ran, giờ cơm đông đủ ì sèo.... Vậy thì còn đâu là sứ vụ người Đa Minh ? Thánh Đa Minh không sai đi để chữa bệnh nhân, không sai đi tranh đấu bất công xã hội... nhưng Ngài sai đi băng bó chữa trị tâm hồn, những tật nguyền sai lạc, những tội lỗi u mê không nhận ra được lòng thương xót của Chúa nên lời cầu nguyện ban đêm của Ngài với Chúa là "Lậy Chúa hằng xót thương, các người có tội sẽ ra như thế nào ? Nhân khi rảnh rang hướng về ngày kỷ niệm lãnh thừa tác linh mục 21/12. Ít tâm tình "vớ được" trong cuốn Hành Trình Chân Lý. Cuốn sách này không phải là một mà là nhiều thời để nhớ để thương nó, bởi vì một thời quà cáp tiền bạc... tiêu tán tan tành sạch bách hết từ lâu rồi. Cuốn sách gửi gấm cho những tân linh mục và nó sẽ còn mới mãi. Khi nào tôi còn trung thành trong chức vụ thì nó còn là món quà đắt giá đấy ! Tôi yêu một Đức Kitô đang sống Linh mục, chứng nhân của Chúa Chúng tôi không phải là những nhân viên bảo vệ có bảng hiệu đeo trước ngực đúng quy cách để lo gìn giữ những di tích của một vĩ nhân đã khuất. Và rồi mỗi ngày chúng tôi tiếp đón những du khách đến tham quan. Chúng tôi sẽ hãnh diện và thú vị khi thấy những kinh ngạc ngỡ ngàng với đôi mắt xoe tròn bởi tính hiếu kỳ, đầu óc tò mò của những du khách về cách sinh hoạt và những đồ vật sang trọng quý hiếm của bậc vĩ nhân đã để lại, nay được lau chùi bóng láng và được giữ gìn canh chừng tối đa Chúng tôi không phải là những người đi viếng mộ của thiên tài tôn giáo với nắm xương hài cốt đã thành tro bụi đặt trong tiểu mạ vàng. Tới đó để đọc vài câu kinh, xướng lên mấy bài hát hoặc nhớ lại mấy lời của nhân vật vĩ đại đó đã nói và nếu cần thì nhỏ vào giọt nước mắt để tỏ ra tiếc thương. Những nghi thức, lễ lạc càng rầm rộ đình đám càng gây phấn khích lòng người vì tìm thấy ở đó an ủi phần nào những lúc cơ cực đời thường, hoặc được thỏa mãn chút ít gì đó phần thiếu thốn bên trong. Chúng tôi không phải là những người thành lập hiệp hội hoặc các câu lạc bộ để quản lý và để tiếp tục công việc của người đã khuất. Nhờ những phiên họp khoáng đại, thành lập một văn phòng, ra một tờ nội san, ký những hợp đồng... rồi muốn phát triển hùn nhau đầu tư góp vốn. Những thành viên là những con người rơm rớm nước mắt và luôn tỏ ra thổn thức xao xuyến mỗi lần gặp nhau. Chúng tôi không phải là những đứa trẻ mồ côi trong tôn giáo. Một đứa trẻ cô độc lang thang bơ vơ, không tình thương, không nơi nương tựa... Lạc loài đầu làng cuối phố ăn xin tình người, tấm thân bầm dập đối chọi với những sóng gió bụi mù cát bay và chỉ được nghe nói mịt mờ về cuội nguồn đời mình. Được sinh ra trong nền tôn giáo non nớt, hoặc bị hướng dẫn sai lệch, hoặc chỉ là giữ thói quen máy móc tẻ nhạt. Chúng tôi không phải là những kẻ goá bụa của cái xác đã được ngâm trong bể phoóc-môn, đã làm đông cứng lại vì được ướp trong thùng lạnh để giữ mãi hình ảnh đáng kính, sau những lần kết ước. Và sau những lần hôn ước ấy, vẫn cứ sống một thân một mình, lẻ loi như kẻ phận hẩm duyên ôi. Cô thế cô thân bẳn gắt cáu kỉnh, lẩm cẩm lắm điều ; luôn phải đối phó một mình với những sóng gió, thử thách, truân chuyên tủi phận. Chúng tôi không phải là những hoàng tử, những công chúa sống hưởng thụ trong những lâu đài nguy nga tráng lệ được trần gian ưu đãi mọi mặt. Ngày ngày ung dung yên ổn trong những giờ giấc kỷ luật cơ cấu nhất định chẳng có gì phiền toái cũng chẳng có chuyện gì phải bận tâm. Lạc vào mê hồn trận không ngõ ra. Chúng tôi không phải là những người đi chào hàng, nhân viên tiếp thị, quảng cáo thuộc lòng một món hàng với giá hời. Chúng tôi không muốn dùng đến những sóng truyền hình, phát thanh để làm ăn kinh doanh thương mại về một món đồ cổ với giá cả đã được xếp đặt. Chúng tôi không muốn dùng đến máy vi tính để thành cái máy loan báo cung cấp cho người ta những sứ điệp mà chúng tôi không cần mở miệng nói năng, rồi sau đó tính toán lời lỗ. *o*o*o*o*
Nếu Thiên Chúa ở xa tít mù khơi, Người an tọa trên một khoảng không của bầu trời bao la mênh mông không ngõ vô, không cửa mở... thì cho dù Người có được gọi là Đấng Giàu Lòng Từ Bi Xót Thương, thì Người cũng chẳng ăn nhập gì tới đời con người, con người chả cần Người. Nhưng, Người chẳng bao giờ như thế cả vì Người đã “ướt đẫm”... mồ hôi và máu nơi Vườn Cây Dầu cơ mà. Người đã quỳ gối xuống rửa chân cho con người cơ mà. Và hôm nay chúng tôi vẫn không cạn tiếng Halêluia. Chúng tôi vẫn có một Đức Kitô Giêsu hết sức sống động, một Đức Kitô có thể ăn được và có thể hấp thụ được, một Đức Kitô đi vào trong máu, nếu được phép nói như vậy, nhờ Thánh Thần. Tôi yêu một Đức Kitô đang sống, Người trong tôi hơn tôi trong tôi, Người yêu tôi hơn tôi yêu tôi, Người còn sống động hơn khi Người sống tại Galilê. Tôi biết rằng trái tim của Ngài vẫn còn đập mãi và tôi nghe được Trái Tim của Đấng đã Phục sinh vẫn đang đập, Trái Tim ấy chẳng hề khô queo đi trong cái hòm thánh tích. Tôi tin rằng Người tự hiến mình cho tôi trong Bí Tích Thánh Thể, không một chút nghi nan nên mỗi khi tôi cầm “Tấm Bánh” giơ lên cho mọi người trông thấy, tôi nói với mọi người : Đây là Chúa Giêsu. Và mọi người đồng thanh xác nhận : Đúng như vậy. Tôi kết hợp với Người : thân xác với Thân Xác. Khi đó Người trở thành “Đấng ở trong tôi, còn là chính tôi hơn tôi”, “không còn phải tôi sống, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20) Chúng tôi là Hiền Thê không hề phiền muộn của Người. Chúng tôi không hề cô độc lẻ đơn trên trần đời này. Người đồng hành với chúng tôi, chia vui sẻ buồn với chúng tôi, gánh vác đỡ đần chúng tôi, đồng lao cộng khổ với chúng tôi. Chúng tôi hạnh phúc ấm cúng sung sướng muốn điên lên vì có Người luôn gần kề. Trong thinh lặng Người vẫn rỉ rón thì thầm lời lẽ yêu thương ngọt ngào trong tâm hồn chúng tôi. Người nói với chúng tôi là Người thương yêu âu yếm chúng tôi. Người vẫn chỉ dẫn cho chúng tôi đường đi nước bước trên những nẻo đường gập ghềnh sỏi đá chông gai, đôi lúc mịt mù tăm tối. Ý của Người bao giờ cũng tốt đẹp hơn ý chúng tôi mặc dù hiện tại có thể có những ngáng trở khó khăn. Trong khó khăn thử thách thì Người vẫn là Đấng luôn hấp dẫn chúng tôi nên chúng tôi dám can đảm đối diện với những khó khăn thử thách và mau chóng vượt qua. Chúng tôi không làm gì cả không phải chúng tôi ngồi ỳ ra đó mà chờ đợi, cũng không phải chúng tôi ươn lười khườn khĩnh mà là chúng tôi “nên một” trong Người nên việc gì cũng chỉ thấy Người làm mà thôi. Chúng tôi là những người bằng xương bằng thịt, tay không, nhưng vẫn cảm thấy náo nức muốn đến với người khác để chia sẻ một Tình Yêu, Tình Yêu cho không biếu không. Tình Yêu mà chúng tôi đang sống với những kinh nghiệm của chúng tôi. Nhân dịp kỷ niệm ngày lãnh tác vụ linh mục: Thế ! như thế đấy chứ còn như thế nào ? Phạm Quang Hố Nai 21.12.1994 |
| < Trước | Tiếp > |
|---|