Trang Chính arrow Bạn Đọc Viết arrow Hồng Binh vào Nhà Thờ
In
Góp ý Xây Dựng
23/07/2010
Hồng Binh vào Nhà Thờ
Bảo Giang


Ngưòi ta thường khen, các Linh Mục công giáo là những ngườì đạo hạnh, tốt lành. Không, không hoàn toàn như thế. Ruộng lúa nào cũng có cỏ lùng, trong mười ba tông đồ còn có một kẻ phản bội bán Chúa, LM công giáo cũng không có ngoại lệ. Trong 1000 người khó tránh khỏi việc có vài ba kẻ được xếp vào loại bất hảo, ăn cơm nhà Chúa mà múa rối cho Việt cộngvà dâm ô! Loại mà trong kinh thánh đã nói: ” thà chúng đừng sinh ra thì hơn” .(Mc14:21). Thật vậy, đây là những cái ung nhọt của giáo hội, mà có thể những cá nhân này đã có mưu đồ bất chính ngay từ lúc đi học. Họ lợi dụng cơm gạo của giáo hội, lạm dụng ưu đãi của xã hội để đi theo con đường vô đạo. Ăn chực nằm chờ ngày ra tay phản bội ơn nghĩa của giáo hội.


Ngày ấy đã đến, sau 30-4-1975, những Trương bá Cần, Huỳnh công Minh, Phan khắc Từ, Vương Đình Bích. Nguyễn Ngọc Lan… không còn nghĩ đến tình yêu của giáo hội và xã hội chở che, nâng đỡ họ. Trái lại, lộ mặt. Kẻ phanh ngực áo ra khoe thành tích đã nhập đảng cộng sản nhiều năm trước. Kẻ thì hồ hởi “Đứng Dậy” thay “Đối Diện”, cùng nắm lấy tay nhau, dựa hơi, ngửi khói xe của Nguyễn Hộ, kéo nhau vào tòa GM, đẩy TGM Nguyễn văn Thuận ra khỏi Sài Gòn. Kế đến, kéo nhau vào túm lấy áo TGM Henry Lemaitre, khâm sứ của Tòa Vatican ở Sài Gòn, đẩy lên máy bay. Đây là những việc mà ngưòi ta biết Việt cộng sẽ làm vì là sách lược khủng bố tôn giáo của chúng. Kết qủa, chúng không làm, nhưng lại để cho những kẻ như trong câu chuyện “lục súc tranh công”, nhân danh công giáo để nồi da xáo thịt lẫn nhau. Đó mới là nỗi đau và cũng là những tủi nhục cho giáo hội.


Tuy nhiên, nếu chỉ có bấy nhiêu thì chẳng đáng được gọi là chuyện Hồng Binh vào Nhà Thờ. Nhưng từ đó, chủ nghĩa thực dụng cá nhân như vết nứt từ chân hàng rào đã dần dần ăn soi mòn vào đến chân tường, mở ra những khung trời đen tối khác.


I. Việc đổi tên TGP Sài Gòn.



Chưa biết thực hư thế nào, nhưng tôi được nghe nhiều người kể lại câu chuyện là Đức cố TGM Nguyễn văn Bình, sau nhiều cố gắng để thực hiện ý đinh treo chén, đuổi Phan khắc Từ ra khỏi sinh hoạt mục vụ của TGP, vì y đã ăn ở trái phép với đàn bà và đã có con (chính tư Liên, người ăn ở lâu năm với Phan khắc Từ gần đây cũng đã xác nhận chuyện này). Và cấm nhóm Trương bá Cần, Huỳnh công Minh, Vương đình Bích… không được cử hành các tác vụ LM trong TGP Sàigòn vì có những hoạt động cho cộng sản, nhưng bị thất bại, liền bị nhóm này phản công. Chúng liên kết với Nguyễn Hộ và ủy ban tôn giáo, làm áp lực buộc TGM Nguyễn văn Bình phải đổi tên TGP Sài Gòn thành ra cái tên tội đồ HCM, và đưa Ngài vào trong gọng kìm kiểm soát của cộng sản. Vì hoàn cảnh hoang mang và co cụm của giáo hội lúc bấy giờ, Ngài không có đường lựa chọn, nên đó là nỗi đau trong lòng ngài cho đến khi chết. Dĩ nhiên, đây không phải là nỗi đau của riêng Ngài. Nhưng là nỗi đau chung của người công giáo Việt Nam , cách riêng của giáo dân thuộc TGP Sài Gòn. Rồi về thay thế Ngài trong chức vụ TGM Sài Gòn lại không phải là GM Huỳnh văn Nghi, mẫu mực, chững chạc, nhưng là GM phó Mỹ Tho, Phạm Minh Mẫn.


Có lẽ, GM Mẫn đã nắm được hết tất cả những sự kiện ở Sài Gòn trưóc khi Ngài về nhận nhiệm sở. Nên sau đó có nhiều người thắc mắc vế trường hợp đảng viên đảng cộng sản Huỳnh công Minh, ( tôi không nhìn thấy tấm thẻ đảng viên đảng cộng sản của Huỳnh công Minh và của Phan khắc Từ, nhưng theo nhiều nguồn tin khả tín, cả hai đều là đảng viên từ trước 1975?), vẫn giữ vai trò LM tổng đại điện ở Sài Gòn, Ngài bảo. “ông ấy đã làm được nhiều việc tốt, khi tôi chết thì ông ấy cũng hết quyền”! Câu chuyện từ đây đã ngã sang một lối khác,


II. Chuyện Hồng Binh vào Nhà Thờ?



Có một sự thật không thể chối cãi là sự thất vọng đã không ngừng lại sau chuyến bay “ mờ ám, khuất tất” do GM Nhơn trách nhiệm đêm 12-5-2010, biến GM Ngô quang Kiệt, Tổng Giám Mục Hà Nội thành GM không nhà.( tôi nói trách nhiệm là vì GM Kiệt không có chủ trương cho chuyến đi này. Nhưng do GM Nhơn mưu tính). Trái lại, theo thời gian, thất vọng càng ngày càng lan rộng, lớn dần, sói mòn niềm tin của giáo dân và phủ bóng đêm nghi ngờ lên trên rất nhiều sinh hoạt của Giáo Hội Việt Nam . Đi đâu, làm gi, người ta cũng bị ám ảnh, hoặc cảm nhận được sự ủ ê, tang thương trên nét mặt, trong tâm hồn của tín hữu Việt Nam .


Hơn thế, sự thất vọng này không ngừng lại trong lằn ranh tín hữu Công Giáo, nhưng còn đến mọi nơi, mọi nẻo đường Việt Nam . Đối với anh em lương dân, từ khi cộng sản vào, họ không thụ động nhưng vẫn đặt niềm tin vào khối người công giáo. Họ tin thế lực này khả dĩ có thể trở thành đầu cầu, tạo thành sức mạnh để tiêu diệt tai ương cho dân tộc khi thời cơ đến. Đặc biệt, sau biến cố Ba Lan, niềm tin ấy càng lớn dần lên. Đến khi phong trào cầu nguyện khởi đi từ TKS, Thái Hà lan rộng, tuy chưa nói, nhưng tất cả như đã sẵn sàng cho một biến cố lớn. Kết qủa, niềm tin ấy bỗng chốc vỡ tan, làm mọi người hụt hẫng. Đau lòng hơn, nhiều người cho rằng: Khi cánh cửa máy bay đóng lại, và đưa người Mục Tử nhân hậu tranh đấu cho quyền làm người và Công Lý cho Việt Nam ở Hà Nội ra đi biệt xứ thì cũng là lúc, có một cánh cửa khác mở ra để cho một số vị, qủy gối tranh công, dẫn Hồng Binh vào Nhà Thờ? Chuyện ấy ra sao? Đúng hay sai?


1. Đối với các văn bản của Giáo Hội.


Mọi người công Giáo trên toàn thế giới vẫn chưa quên trong diễn từ ngày 20-12 năm 1925 Đức Giáo Hoàng Pio XI đã công bố rằng: “ người công giáo không được tham gia bằng bất cứ hình thức nào vào những tổ chức, trường phái đặt quyền lợi đảng phái lên trên tôn giáo..” Hơn thế, họ còn cho rằng, lời tuyên bố này của Ngài đã là nguồn khởi đầu cho vị kế nhiệm, Đức Giáo Hoàng Piô XII ký Sắc Luật chống chủ thuyết Cộng Sản và tuyên bố áp đặt vạ tuyệt thông cho tất cả những người Công Giáo nào hợp tác với các tổ chức Cộng Sản vào năm 1949. (The Decree against Communism is a 1949 Catholic Church document (by Pope Pius XII) which excommunicates all Catholics collaborating in communist organizations. ) ".điều 4, (Q.4 If Christians declare openly the materialist and antichristian doctrine of the communists, and, mainly, if they defend it or promulgate it, “ipso facto”, do they incur in excommunication ("speciali modo") reserved to the Apostolic See? R. Affirmative) . Theo đó, tất cả những tín hữu nào bảo vệ hay cổ võ học thuyết Cộng sản thì "đương nhiên" bị khai trừ khỏi Giáo Hội.(*)


Sự thật, khi Sắc Luật này được công bố, nó đã tạo nên một hậu quả nghiêm trọng chưa từng có trong lịch sử Giáo Hội. Bởi vì, rất nhiều người sẽ phải bị phạt vạ tuyệt thông vì có sinh hoạt với cộng sản. Tuy nhiên, Sắc Lệnh vẫn đươc ban hành. Lý do, một ngưòi không thể làm tôi hai chủ. Vừa là tín hữu Công Giáo lại vừa là đảng viên, hay hoạt động cho cộng sản. Hơn thế, Sắc Luật này chỉ nhằm thi hành một Thông Điệp chống Cộng đã có từ năm 1937, với tên là "Divini Redemptoris" . (Thiên Chúa Cứu Chuộc)


Nhìn lại, trải qua nhiều triều đại Giáo Hoàng từ đầu thế kỷ 20 đến công đồng Vaticano II và Đức Gioan Phaolô II đều không ngừng lên án chế độ Cộng Sản một cách mãnh liệt. Và cho đến nay tất cả những Văn Bản trên vẫn còn đầy đủ hiệu lực. Bởi vì, chưa có một văn kiện nào của Toà Thánh công bố hủy bỏ, tu chính hoặc sửa chữa nội dung các Sắc Luật chống Cộng kể trên. Theo đó, một tín hữu Công Giáo, những ngưòi đã chịu phép rửa theo đức tin của Công Giáo, bất kể thuộc thành phần nào, linh mục, tu sỹ, giáo dân, ngay cả hàng GM cũng không có ngoại lệ, nếu mà hợp tác, ủng hộ học thuyết và chế độ CS dưới bất cứ hình thức nào, đều đương nhiên bị vạ tuyệt thông do sắc lệnh này chi phối. Đây là luật đương nhiên, có khi không cần phải công bố vạ tuyệt thông! Nghĩa là, họ đương nhiên không còn được coi là phần tử của Giáo Hội Công Giáo và Tông Truyền nữa.


- Chuyện nghiêm trọng thế à?
- Ai mà biết, cứ hỏi các đấng có tiến sỹ giáo luật thì được giải thích trong từng trường hợp!


2. Sự thi hành Sắc Lệnh này tại Việt Nam:


Nay trở lại chuyện Việt Nam ta, thử xem việc thi hành các sắc lệnh của tòa thánh ra sao?


GM Phạm minh Mẫn được bổ nhiệm làm GM phó Mỹ Tho vào ngày 22-3-1993 và được bổ nhiệm làm TGM Sài Gòn vào ngày 01-3-1998. Từ khi còn ở Mỹ Tho đến khi được phong lên tước vị Hồng Y ở Sài Gòn, Ngài không có điều gì nổi bật và bên ngoài cũng ít người nhắc đến những công việc của Ngài. Ngài vẫn thường lặng lẽ sang Mỹ, sang Úc xin tiền về để xây dựng một số cơ sở trong địa phận. Nhưng cách đây vài năm, đúng ra là vào kỳ Đại Hội giới trẻ Công Giáo toàn thế giới vào tháng 7-2008 tại Sydney, Australia, tên tuổi của Ngài đã vang dội khắp nơi. Tên Ngài vang dội là vì:

    - Khi Việt cộng đưa quân về đập nát Thánh Giá trên núi Thờ ở Đồng Chiêm. Ngài không nghe, không thấy, nên không lên tiếng.

    - Khi Việt cộng cướp đất của TKS thuộc quyền sở hữu của TGM Hà Nội giữa ban ngày. Giáo dân kéo nhau về hát Kinh Hòa Bình, cầu nguyện cho đất nước, đòi hỏi nhà nước phải tôn trọng Công Lý, Tự Do, Phẩm Gíá con người, Ngài không một lời hỏi thăm!

    - Chuyện giáo dân bị đánh đập, bị bắt giam, bị điệu ra tòa vì đi đòi, đi làm chứng cho Công Lý, cho Sự Thật với hàng vạn người, hàng vạn nhành vạn tuế trao tay ở Hà Nội. Chuyện báo nước ngoài có đăng tải, có trích dẫn. Nhưng báo, đài của nhà nước ở thành phố không có thông tin, nên có thể Ngài cũng không biết mà ủi an họ đôi lời.

    - Rồi ngày hai Lm vì bảo vệ công lý, bảo vệ nhà Chúa bị Việt cộng đánh vỡ đầu, bất tỉnh ở Tam Tòa, Quảng Bình làm cả nước xôn xao, rồi làm rúng động cả non sông với hàng mấy trăm ngàn đôi chân kéo nhau về Xã Đoài tìm Công Lý. Nhưng vì Ngài bận đi “công tác mục vụ di dân” mà quên hỏi thăm chăng?

Thường thì sự yên lặng không tạo ra thành tích, tiếng tăm. Tuy nhiên, trường hợp này lại khác biệt. Bởi lẽ, những sự kiện trên, nếu không trực tiếp thì cũng gián tiếp liên hệ đến các Mục Tử ở trong Giáo Hội Việt Nam, mà Ngài là Vị có hàm, chức sắc cao nhất trong hàng Mục Tử đương nhiệm, nhưng lại dửng dưng như là chuyện của một trái đất nào khác, nên nhiều người thắc mắc làm Ngài nổi tiếng. Thêm vào đó, giáo dân thấy rằng, chuyện trong nhà Ngài im lặng, nhưng chuyện giữa… giời, Ngài vơ vào. Vơ vào như khi tích cực viết thư cho ba GM hướng dẫn đoàn đi tham dự Đại Hội giới trẻ trên toàn thế giới tại Sydney , với những lời lẽ chỉ đạo như sau:


a..” WYD ba lần trước ở Pháp, Đức, Canada … có một sự cố làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ VN. Sự cố đó là lá cờ vàng ba sọc đỏ đã được dương lên trong lúc các bạn trẻ VN từ nhiều châu lục quy tụ lại…”,

Liệu có ai tìm được một chút sự thật nào ở trong đoạn viết này của Ngài không?

Hay đây chỉ là những luận điệu mang tính vu khống, hoặc gỉa, đây là một trò chơi gian trá trong tuyên truyền chính trị?

Thật khó để tìm ra đuợc chút sự thật nào trong đoạn viết này. Bởi lẽ, khi các bạn trẻ gốc VN từ các châu lục quy tụ về như những kỳ WYD trước ở Canada, Pháp, Đức đều là con cháu của những người tỵ nạn cộng sản ở khắp nơi trên thế giới. Tuy họ còn mang dáng dấp, hay nói, viết được tiếng Việt, nhưng trong thực tế, họ không phải là người Việt Nam theo hành chánh. Có chăng, họ tự coi mình là người Việt Nam theo máu huyết. Rồi trong cái nhìn theo máu huyết, tất cà các bạn trẻ ấy đều ý thức rằng: Các bậc phụ huynh như ông bà, cha mẹ, chú bác cô dì của họ đã phải hy sinh cả xương máu của mình để bảo vệ cho một lý tưởng là Tự Do, Nhân Quyền và Công Lý cho một đất nước có tên là Việt Nam. Nhưng rủi vì thua trong cuộc chiến súng đạn với Việt cộng, họ lại một lần nữa liều mình đưa con cháu đi tìm tự do, sống tản lạc trên toàn thế giới. Khi đi, họ không mang theo được gì ngoài vốn liếng nhân bản và lòng trung kiên bảo vệ lấy nền văn hóa và đạo đức của dân tộc đặt căn bản trên Nhân ,Lễ, Nghĩa, Trí, Tín.


Từ dó, họ chỉ còn lại một dấu hiệu duy nhất để nhận ra nhau, làm tin với nhau khi mà ngôn ngữ không còn là, hoặc vẫn còn là phương tiện giao tiếp cảm thông,(vì sống trên nhiều quốc gia, nói nhiều ngôn ngữ khác nhau). Đó chính là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà cha ông họ đã mang theo trong hành trình tìm tự do, tìm công lý khi bỏ nước ra đi. Lá cờ ấy thành biểu tượng duy nhất để liên kết họ lại trong niềm tin, mơ ước về quê hương, hay những khi gặp gỡ ở hải ngoại. Và đó chính là lý do tại sao, các kỳ WYD ở Canada , ở Pháp, Đức, lá cờ Vàng đã dương lên. Dương lên trong hân hoan, trong niềm tin và trong sự hiệp thông với nhau. Lần này ở Sydney chắc chắn cũng không có ngoại lệ.


Ở một chiều khác, ngay các thanh niên công giáo đến từ Việt Nam trong các kỳ đại hội này, họ đều thấy tủi nhục khi phải cầm lá cờ của Việt cộng trong tay. Bởi lẽ, mọi ngưòi trên thế giới ngày nay đều biết cộng sản đồng nghĩa vời gian dối, với tàn bạo. Họ không phải là cộng sản, họ không muốn những bạn trẻ trên thế giới nhìn họ bằng ánh mắt khinh bỉ như nhìn những kẻ tội phạm của nhân loại. Những kẻ đầu cơ chính trị hay tôn giáo, có thể trong lòng không thích cộng, nhưng mồm vẫn dung tục, đưa đẩy, ngu ngơ theo Việt cộng để kiếm ăn. Nhưng tuổi trẻ với lòng trong sáng thì lại khác. Họ thích sự thật, họ yêu Công Lý. Họ muốn tìm đến lẽ sống thật không gỉa dối. Họ còn tự ái của nhân phẩm. Họ không muốn trâng tráo dương cái lá cờ gian dối kia lên ở giữa nơi trang nghiêm, công cộng để làm ô uế những đôi mắt phải nhìn đến. Nói cách khác, họ còn lòng tự trọng, họ biết tủi hổ để nghe và thấy kẻ phò gian dối. Có lẽ nào Ngài đã không biết phân minh, còn buộc họ phải làm những điều trái với lòng ngay thẳng của họ?


Cách riêng, tôi đã có dịp tiếp xúc với trên ba mươi khách hành hương trẻ đến từ Việt Nam . Họ rất thoải mái khi nói chuyện và đôi mắt sáng lên khi tay nắm lấy lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà các bạn trẻ ở Úc mang theo cuộc Đại Hội. Khi được hỏi ý kiến về lá thư của Hồng Y Mẫn. Không có một người nào đồng cảm với cáí ý kiến này. Đa phần đều trả lời gần giống nhau: “ Em thì không tin là Ngài viết. Viết thế là không chuẩn. Vì nói chung là chẳng có một lá cờ nào được xen vào sinh hoạt của tôn giáo. Nay Ngài cổ võ lá cờ này và hành tỏi lá cờ khác thì không đúng bậc. Ý em là như thế”


Ý em là như thế, nó mới thật làm sao chứ!


Lẽ dĩ nhiên, lá cờ ấy chưa phải là một biễu tượng hoàn mỹ trong tình người và chân thật, trong Tự Do và Công Lý. Nhưng lá cờ ấy không hề mang tính chất của một gỉa dối, gian trá, bạo tàn và phản bội. Lá cờ không có chứa dựng những nguyên cớ để bị lên án. Ngoại diện lại có cái hình thức khá đẹp. Theo đó, chỉ có cộng sản, thanh niên đoàn đảng viên cộng sản đội lốt tôn giáo trà trộn theo đoàn ra ngoại quốc mới cảm nghiệm tủi hổ, cúi mặt, ganh tỵ khi thấy là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ dương lên, phất phới bay cao giữa trời tự do và được người người tôn trọng, đón nhận, yêu mến. Từ đó, cay cú, thù hận, theo thói đời ghét ghen, mới cho rằng là cờ ấy là làm nghẽn đường hiệp thông của tuổi trẻ từ khắp các châu lục quy tụ về. Ngoài ra không có ai cùng ý nghĩ ấy. (Kẻ bị bệnh tâm thần thì không kể).


Hơn thế, theo tinh thần Sắc lệnh năm 1949 của Đức cố GH PioXII, lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ không phải là cờ của cộng sản, nên không bị ngăn trở, không bị loại trừ ra khỏi nơi chốn sinh hoạt của người công giáo. Nhưng cờ đỏ sao vàng của Việt cộng thì bị ngăn cấm bởi Sắc Lệnh này, vì đó là cở của cộng sản. Có lẽ nào HY Mẫn không biết điều này, hay chỉ vì muốn làm đẹp lòng đôi mắt đảng mà Ngài quay lưng lại với Sự Thật và Công Lý và cả luật của Giáo Hội?


Như thế, câu viết này cũng ngang bằng một lời gian dối trong xảo thuật tuyên truyên của những tên cán cộng chính hiệu. Tiếc rằng Hồng Y Mãn chưa có thẻ đảng (có thể tôi đoán sai). Cũng chưa chắc là người viết thư, nhưng khi ký tên thì Ngài chịu lấy trách nhiệm. Trường hợp, Ngài muốn nhờ câu viết này để có thẻ, hoặc đang tìm cách đưa lá cờ đỏ, đưa Hồng Binh Vào Nhà Thờ thì đó là chuyện khác.


b. “Có lúc lá cờ được coi là biểu tượng cho một đất nước... Có lúc chỉ biểu trưng một thói đời mang tính đối kháng.”


Câu hỏi là: Lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ có biểu trưng một thói đời mang tính đối kháng không?


Trả lời, Lá cờ Vàng Ba Sọc Đó không biểu trưng một thói đời. Vì thói đời luôn mang tình phản bội, ghét ghen và ăn cháo đá bát. Là cờ ấy không hề phản bội ai, chỉ có người manh tâm phản bội lòng quảng đại và bao dung của lá cờ ấy thôi. Kế đến, lá cờ ấy có mang tính đối kháng rõ nét. Nói cách đơn giản hơn. Lá Cờ Vàng là biểu trưng cho một sức sống quảng đại, độc lập, tự hào, đầy nhân phẩm công lý, và mang tính đối kháng mãnh liệt chống bạo tàn, gian dối, bất công. ( HY PMM hình như đã sống dưới lá cờ khá lâu , được hưởng nhiều quyền lợi trong thời VNCH, ít nhất là được phép đi tu trong khi thanh niên cùng tuổi bị bắt đi lính xông pha ngoài chiến trường; và nếu không thích thì sao không thấy chống lá cờ ấy từ thở đó và chạy vào bưng ? )


Sợ bài báo qúa dài, tôi không có thêm phần chứng minh về biểu trưng cho một sức sống quảng đại, độc lập, tự hào, đầy nhân phẩm và công lý. Nhưng hãy nhìn lại tấm gương trung liệt của các vị tướng vị quốc vong thân, các sỹ quan và binh sỹ chiến đấu ở Hoàng Sa, Trường Sa. Hãy nhìn tấm lòng bao dung đại lượng của lá cờ ấy ban cho Hồng y Mẫn sự tự do và an toàn xã hội để đến trường, vào chủng viện tu học thì dù có khờ dại cũng hiểu được sức sống của lá cớ này. Riêng tính đối kháng thì sẽ rất đối kháng và trực diện với gian ác và bạo tàn. Hãy nhìn những chuyến đi của những việt cộng Nguyển tấn Dũng, Nguyễn minh Triết thì sẽ thấy Công Lý đối kháng với gian dối như thế nào. Tuy thế, lòng đối kháng ấy xem ra lại quảng đại với cá nhân của Hồng y Mẫn khi Ngài mỡ tay ra trong những “mục vụ xin tiền” (chữ của LM Lễ)!


Một câu hỏi được đặt ra để tạm kết phần này là: Hồng Y Phạm Minh Mẫn sẽ trả lời ra sao về hai trường hợp bao che cho đảng viên cộng sản Huỳnh Công Minh, Phan khắc Từ trong chức vụ LM? Hơn thế, còn tiếp tục tín nhiệm HCM đóng tuồng, làm LM Tổng Đại Diện của TGP Sài Gòn. Và tín nhiệm Phan khắc Từ, cũng đã ăn ở trái phép đạo với đàn bà lâu năm trong vai tuồng “cha sở” họ đạo Các Thánh Tử Đạo? Liệu khi làm công tác bảo hộ cho những kẻ này phá hoại tín lý của giáo hội, HY Mẫn có phạm tội đồng loã và tội chống lại việc thi hành Sắc Lệnh của Tòa Thánh hay không? Liệu HY Mẫn có thể bị vạ Tuyệt Thông ở trong trường hợp “đương nhiên” mà Sắc Lệnh này đã công bố không?


3. Chuyện GM “ thông tin và … một nửa sự thật”.


Theo dư luận, GM Khảm rất thời danh với những bài giảng về các vấn đề giáo dục và công bằng xã hội khi chưa thụ phong GM. Nhưng hình ảnh, lối sống năng động của LM Khảm thời còn làm cha phó nhà thờ chính tòa nay đã chết. Thay vào đó là hình ảnh Gm Khảm không còn rõ nét, nếu như không muốn nói là lộ ra những nét sân, si khá tệ hại.


Nghĩ như vậy có thể là oan cho GM Khảm không? Bởi vì, làm phụ tá thì có khác gì trường hợp cô gái mới về làm dâu. Lỡ gặp bà mẹ chồng khắt khe thì bảo sao nghe vậy. Bà chỉ cần trừng mắt lên là đã sợ, cần gì phải quát tháo. Theo đó nhiều khi Ngài không tự chủ được trong công việc và trong lời ăn tiếng nói của mình chăng? Điều đó không ai biết, tuy nhiên, trong số những việc làm, không biết là có được tự chủ hay không, GM Khảm đã gặp rất nhiều phản ứng bất lợi từ hai bài viết: “ lên tiếng hay không lên tiếng” và “sự kiện thông tin và góc nhìn” đăng trên Web của HDGMVN.


Lên tiếng hay không lên tiếng!



Nhìn chung, Ngài nói cũng đúng một…. nửa. Bởi lẽ, không cần dùng “dao mổ trâu để giết gà”. Tuy nhiên, trong vụ việc này Ngài coi tập đoàn nhà nước cộng sản kia chỉ là con gà thì sai. Hoàn toàn sai. Theo đó, nếu có lên tiếng trên toàn quốc, kêu gọi cả lương tâm thế giới hỗ trợ chúng ta trong việc bảo vệ niềm tin tự do tín ngưỡng, nhất thời cũng chưa chắc đã thắng được tà ma, gian dối. Ấy thế, Ngài lại dửng dưng, công khai lên tiếng phó mặc cho địa phương sống chết mặc bay, hoặc là Thánh Gía của Đồng Chiêm thì Đồng Chiêm lo mà giữ, chẳng có ăn nhập gì vào công tác chung của HD thì… hỡi giời ơi, người dân Chúa bị đau tức giữa lồng ngực cũng là phải. Bởi lẽ:


Không cần nói đến lương tâm của người công giáo. Chỉ nhìn những người dân chân lấm tay bùn ở Đồng Chiêm bị côn đồ nhà nước đánh đập, máu thấm đỏ aó thì mấy ai cầm được nước mắt? Nếu là những người cứng cỏi thì họ cũng phải ngậm ngùi trước hòan cảnh và nghiến răng căm giận hành động của đám côn đồ nhà nước. Họ tiếc rằng vì lẽ này hay lẽ khác không thể lên tiếng ủng hộ được, nhưng cũng chẳng có ai nhẫn tâm lên tiếng kiểu vô trách nhiệm, chuyện ai người ấy lo như bài viết “lên tiếng hay không lên tiếng”


Người dân bình thường còn có cái nhìn ấy. Người cùng tôn giáo chắc phải ngậm ngùi trong nỗi đau nhiều hơn? Phần Ngài, một trong những vị lãnh đạo nhiớn của tôn giáo ấy, nếu Ngài chỉ lên tiếng với tư cách cá nhân đã là điều tập thể ngưòi công giáo khó chấp nhận rồi. Đàng này, Ngài lại viết xa, viết gần như là cả HĐGMVN đều đồng ý là không lên tiếng về việc Thánh Gía Đồng Chiêm bị đập phá, xúi mặc nhà nước muốn làm gì thì làm thì qủa là những điều mà giáo dân không thể tưởng tượng ra được. Bỏi lẽ, bài viết vừa oan ức cho rất nhiều GM thành viên của HDGMVN, đã không được hỏi ý kiến, hay không đồng thuận bài viết ấy ( nhưng không thể lên tiếng đính chính), vừa làm nghẹn lòng người tín hữu khắp nơi.Theo đó, nếu chỉ là ý kiến của riêng GM Khảm, đức công bằng buộc Ngài phải lên tiếng xác nhận và trả lại sự công bằng cho HD, cho các GM khác và cho GH khỏi bị điều tiếng lây vì bài viết ấy. Bởi lẽ, chính vì bài viết này đã làm cho côn đồ nhà nước hiểu rằng đây là quan điểm chung của HD, của GHVN. Và làm tổn thương nghiêm trọng tinh thầt hiệp nhất trong Đức Kitô của người công giáo VN. Trách nhiệm ấy, chắc là không nhỏ.


Trường hợp Ngài muốn dùng một bài viết để chạy điểm, để cho kẻ thù của Giáo Hội hiểu là Ngài không chống họ như ai kia, thì lại là chuyện khác. Tuy nhiên, nên để danh để lưu lại cho hậu thế soi xét!


b. chuyện “Thông tin và những góc nhìn”



“Điều đáng nói là những thông tin này chỉ cung cấp một nửa sự thật (mà chỉ nói một nửa sự thật thôi chính là cách nói dối tinh vi và tệ hại nhất)" , GM Khảm.


Tôi không chỉ đồng cảm mà rất đồng thuận với GM Khảm trong đoạn viết này. Bởi không có gì bực mình khi đọc một bản tin mà nó chỉ cho mình biết có một… nửa sự thật.


Và cánh nhà báo là vua của loại tin tức chứa đựng một nửa, hay một phần này, còn một nửa để dành đấy! Tuy nói thế, nhưng cũng phải cám ơn họ. Bởi lẽ, họ thường là những ngườì, đôi khi vì cái duyên may, hay tình cờ mà họ lại đem đến cho độc giả những bản tin có chứa đựng hơn… một nửa sự thật. Theo đó, chẳng mấy ai lên tiếng trách họ vì đã có câu nói trong nhân gian là ” nhà báo nói láo ăn tiền”.


Không ai nỡ trách họ vì thực tế, họ chỉ biết được có bấy nhiêu, còn một nửa sự thật kia thì nằm chìm ở trong tay những người liên hệ. Mà những người này thì vì lý do “nội bộ” hay “ bảo mật”, nên không muốn tiết lộ ra ngoài nửa cái sự thật còn lại. Từ những thói đời đối kháng này, người ta chỉ còn cách bắt mạch hay đồ đoán. May thì trúng mà không may thì lạc…. đề!


Lấy một thì dụ. Bài “lên tiếng hay không lên tiếng” khi được đăng trên web của HDGMVN. Đa phần người đọc không biết là của ai, nhìn chung, họ cho rằng đó là quan điểm của cả HĐ. Nhưng cánh nhà báo đồ đoán và bắt mạch thì bảo là của GM Khảm viết. Tới nay thì cũng chẳng mấy ai dám qủa quyết là thế. Phần Ngài, khi bị đặt dấu hỏi thì cũng chỉ nói chưa được một nửa sự thật là: “Là trưởng ban biên tập tôi là người chịu trách nhiệm về bài viết ấy” .


Chịu trách nhiệm là một việc, nhưng là tác giả lại là chuyện khác. Câu trả lời này là lẩn tránh, chả làm gì có tý sự thật nào. Ai muốn hiểu sao thì hiểu. Ngài có dám nói lên sự thật còn lại là : tôi là tác giả của bài viết ấy, để cánh nhà báo biết mà làm thông tin đến độc gỉa không?. Nên khi đọc lại đoạn trên, khi Ngài trách anh em làm thông tin một nửa như thế là đúng lắm. Nhưng khéo mà cái phần trong dấu ngoặc của đoạn trích thì lại đúng trong trường hợp của Ngài?


Kế đến, một nửa sự thật khác mà Ngài không thể bảo là Ngài không biết. Đó là trường hợp của Phan khắc Từ và Huỳnh công Minh.

    * Chẳng lẽ Ngài không hay biết gì về chuyện hai người này là đảng viên đảng cộng Sản?

    * Chẳng lẽ Ngài không biết gì về việc Phan khắc Từ đã từng hủ hóa với đàn bà lâu năm mà Y vẫn được giữ cái chức vụ cha sở?

    * và HCM được trọng dụng trong chức vụ LM, tổng đại diện của Sài Gòn?

    * Chẳng lẽ Ngài cũng không biết đến một vài điều khoản của Sắc Lệnh 1949, hoặc gỉa, không biết là Sắc Lệnh ấy còn hiệu lực hay không?

Nếu Ngài biết thì xin Ngài lên tiếng để cánh nhà báo làm thông tin đạt được hơn một nửa sự thật và tuyên vạ công khai cho những thành phần ấy để răn đe kẻ khác??

Hay Ngài có ý muốn ém đi những sự thật để ít nhiều hỗ trợ cho công tác đưa Hồng Binh vào Nhà Thờ, để Ngài chờ cơ bước lên cao?


Bằng chứng là:



c/ Ca khúc “ Cùng nhau đi Hồng Binh”



Bài hát này đã trổi lên trong lúc kết thúc thánh lễ truyền chức cho 39 tân Linh Mục của một số dòng tu tại Sài Gòn. Thường thì bài hát kết lễ là bài gói trọn tâm tình theo chủ đề của Thánh Lễ để mọi người khi ra đi còn hướng mãi theo tâm tình ấy. Nhưng hôm ấy, sau khi nhận Hồng Phúc từ thiên chức Linh Mục, cũng không phải là bài Tán Tụng Hồng Ân, cũng không phải là bài ca dâng hiến được hát lên. Nhưng là bài “ cùng nhau đi hồng binh”!


Khi dàn kèn trổi lên, người người nhìn, hỏi nhau trong kinh ngạc. Đây có phải là ý định của hai vị chánh, phụ tá Tổng là khuyến dục những tân LM này đi Hồng Binh không? Nếu không, ngay khi đó, không thấy nhị vị có bất cứ một phản ứng nào. Và đến nay, cả tháng trời trôi qua, nhiều bài báo thắc mắc và dư luận càng lúc càng xôn xao về chuyện này, các Ngài vẫn yên lặng. Sự thật ra sao, bên trong có những bí ẩn nào, nhị vị chánh, phụ tá Tổng, không một ai lên tiếng, dù là một tiếng ngắn gọn: Đó là sự lầm lẫn, là thói quen của phường kèn hay trổi lên những bài nhạc mạnh kết thúc một buổi hòa nhạc. Và sự lẫm lẫn là trưởng dàn kèn quên hôm nay là buổi lễ truyền chức!


Trường hợp đây là chủ trương của Tổng GM ở Sài Gòn muốn đưa Hồng Binh vào nhà thờ, và có vị phụ tá đồng thuận thì lại là một chuyện khác.


Thay lời kết:


Tôi xin được đồng cảm với lời tuyên bố của tân GM Nguyễn Thái Hợp, GP Vinh ” đã đến lúc nên thẳng thắn phê bình và đóng góp ý kiến với Nhà nước”


Đúng thế, nhưng phải thêm vào một đoạn quan trọng khác nữa là. Trước khi đặt vấn đề đối thoại thẳng thắn với nhà nước, Mục Tử hãy thẳng thắn đối thoại để giải tỏa những sự thật cần biết với giáo dân trước đã. Bởi lẽ, trong nhà không yên, thật khó mà có được câu chuyện tốt với hàng xóm!
 
< Trước   Tiếp >