Cap Anamur-MOAS

Khách

site statistics

Bạn là khách thứ

Thông Báo


Trang Chính arrow Bạn Đọc Viết arrow Chứng Nhân Đức Ki-Tô arrow Tôi đã theo và Sống Đạo như thế đó
25/12/2006

TÔI ĐÃ THEO VÀ SỐNG ĐẠO CHÚA NHƯ THẾ ĐÓ

LTS: Buổi họp mặt nhân dịp lễ Truyền giáo của giáo hạt Tây Ninh, trong phần gặp gỡ các chứng nhân, chị Vương thị Cao đã thuật lại cuộc đời của chị từ một gia đình Phật giáo đến với đạo Công giáo. Hiện nay, gia đình chi gồm hai vợ chồng và bốn đứa con, sống đạo tốt. Phần chị thì vẫn đang tích cực trong công tác tông đồ. Với chị, Truyền giáo là “thuật lại những gì Thiên Chúa đã làm cho chị” như lời Chúa Giêsu nói với người bị quỷ ám vừa được chữa lành đang xin theo Người: “Anh về nhà với thân nhân và loan tin cho họ biết mọi điều Chúa đã làm cho anh.” (Mc 5,19)

Tôi được sinh ra và lớn lên trong một gia đình Phật giáo và đã được thấm nhuần tín ngưỡng Phật giáo như những người lương dân. Khi lớn lên, tới tuổi lập gia đình, tôi đã quen một người công giáo, và theo yêu cầu của nhà chồng, xin cho tôi theo đạo chồng. Gia đình tôi và tôi đều chấp nhận. Tôi bắt đầu học kinh bổn từ năm 1985. Nhưng vì lý do riêng của gia đình nhà chồng nên lễ hôn phối của chúng tôi không được thực hiện và cuộc hôn nhân của chúng tôi vẫn được tiếp tục tiến hành. Tôi vẫn là người ngoại đạo.

Sau đó gia đình tôi chuyển vào làm việc tại Tây Ninh. Vì chồng tôi là con một, nên mẹ chồng cùng đi với chúng tôi. Từ năm 1985 đến 1996, tôi vẫn sống theo tín ngưỡng của Phật giáo, mặc dù mẹ chồng tôi luôn than phiền rằng con cháu của cụ mất hết linh hồn, cụ rất đau lòng. Tôi chẳng hiểu linh hồn là gì và cũng không để ý mấy đến những lời than phiền của bà mà cứ sống theo tính tự nhiên với niềm tin đã có của mình. Cho đến năm 1992, mẹ chồng tôi đã được tròn 80 tuổi. Cụ nói với tôi: cụ không ở lại đây với con cháu nữa, vì con cháu cụ không nghe lời cụ mà trở về với Thiên Chúa. Chúng nó không nghe lời thì thôi cứ để chúng nó làm con cái ma quỷ luôn, còn cụ sẽ trở về tại Phúc Thọ, Hà Tây sống với người cháu để cụ lo phần linh hồn của mình. Thế là còn lại vợ chồng và con cái chúng tôi ở lại Tây Ninh, và vẫn sống như những người ngoài công giáo, mặc dù chồng tôi lúc ấy đã chịu đủ các phép Bí tích, chỉ còn rối hôn phối.

Đến năm 1994, được tin mẹ chồng tôi lâm bệnh, vợ chồng tôi về quê rước mẹ vào phụng dưỡng, nhưng cụ vẫn từ chối không đi. Vì không để chồng mang tiếng là bất hiếu với cha mẹ, nên tôi hứa với cụ là sẽ học giáo lý theo đạo và sẽ dìu dắt bốn đứa cháu của cụ theo đạo. Nghe vậy cụ mừng lắm và chấp thuận theo chúng tôi vào Tây Ninh sống. Thế là, vì lời hứa với mẹ nên gia đình chúng tôi đã trở lại đạo vào năm 1996.

Như vậy là mục đích theo đạo của tôi là để vừa lòng mẹ chồng chứ không phải vì lòng tin hay lòng mến Chúa. Tôi hầu như không hề có đức tin, nhưng vì tính tò mò, nên tôi muốn biết Chúa là ai? Ở đâu? Và có thật không? Tôi cũng biết là mình đang đi theo ai, nên tôi đã quyết định tìm hiểu về Chúa để xác định niềm tin của mình. Tôi đã đi nhiều nơi, nghe có tổ chức lễ hay hành hương ở đâu mà người công giáo xung quanh đi là tôi cố gắng đi. Có những người trọng họ đạo của tôi nói với tôi rằng: là đạo mới mà có một đức tin mạnh mẽ. Nhưng không phải như họ tưởng, vì tôi chỉ muốn đi xem mọi người làm gì và làm thế nào mỗi khi đến nhà thờ. Và cứ mỗi lần đi như vậy, tôi lại gặp được rất nhiều cha mới và tôi chợt nghĩ: tại sao lại có nhiều người đi làm cha như vậy? Tôi cũng được dự nhiều lễ có các cha dâng lễ đồng tế. Và tôi thầm nghĩ: các cha là ai? nhìn bên ngoài chỉ là một người bình thường như bao nhiêu người khác, tại sao được nhiều người gọi bằng cha và được kính trọng? Thế là tôi lại tìm hiểu về các ngài qua những người giáo dân và được biết: hầu hết các ngài được sinh ra và lớn lên trong gia đình đạo đức, được học hành đến nơi đến chốn. Sau đó thi đậu vào dòng tu, tiếp tục học tập và rèn luyện cho đến khi được phong chức làm linh mục. Nhưng tôi thấy đặc biệt hơn nơi các ngài, ngoài đời sống đạo đức ấy, vẻ bên ngoài của những con người bình thường ấy, các ngài là những người thanh lịch và bản thân được lớn lên trong gia đình đạo đức, đặc biệt hơn là các ngài có học thức cũng tài giỏi nữa. Vậy tại sao các ngài lại từ bỏ… hy sinh để theo Chúa, thờ phượng Chúa. Vậy chắc chắn Chúa phải là Đấng hiển linh có thật. Và tôi đã cảm nhận được Chúa qua các ngài.

Từ đó, trong đời sống đạo, tôi đã biết cầu nguyện với Chúa qua mẫu gương của các cha. Và tôi xin Chúa cho tôi có được đức tin, cho tôi nhận biết Chúa có thật và đang hiện diện với nhân loại. Và như thế tôi đã biết chạy đến với Chúa khi gặp trở ngại khó khăn, biết tạ ơn Chúa khi an vui thuận lợi và biết dâng lên Chúa cuộc sống của gia đình tôi. Tôi đã thực sự cảm nhận được cuộc sống bình an trong Chúa.

Đến năm 2003, tôi được cha sở gọi tham gia vào hội Legio Mariae làm công tác tông đồ. Tuy chưa hiểu biết Legio là gì nhưng vì tính tò mò, nên tôi đã nhận lời. Khi đã bước vào hội thật sự có rất nhiều trở ngại đối với tôi, về thời gian và về hoàn cảnh. Có lần, tôi tính khônng tham gia nữa. Nhưng không biết từ bao lâu, tôi đã quen chạy đến với Chúa và hỏi ý Chúa chỉ đường trong những sự việc tương tự như thế này. Và rồi tôi lại tiếp tục.

Khi đi công tác tông đồ, tôi đã nghe những lời nói và gặp những ánh mắt không mấy đồng cảm với mình, người cùng đạo thì nói: tôi hiểu biết gì mà nói cho người khác về Chúa; người khác đạo thì có cái nhìn ai ngại vì không biết có chuyện gì mà tôi đến lại với họ. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ biết cầu nguyện với Chúa: xin Chúa cho con làm công cụ của Chúa qua mỗi lời nói của con. Tôi chỉ biết chào và thăm hỏi sức khỏe xã giao, và nếu có thể, tôi kể cho họ nghe về việc theo đạo và đi tìm hiểu đạo của tôi và đời sống đạo hôm nay.

Trước đây, tôi rất mê tín. Khi sắp được Rửa Tội, tôi đã thắp nén nhang cúng “Ông Chuồng, Bà Chuồng” (ở chuồng heo) lần cuối: tôi không biết có “ông Chuồng, bà Chuồng” hay không, nhưng từ nay trở đi, tôi theo Chúa rồi, tôi sẽ không cúng nữa đâu. Tôi cũng hứa sẽ lên núi Bà Đen (trên núi Bà Đen ở Tây Ninh, có cả chùa Phật giáo) để cúng Bà lần cuối, nhưng chưa kịp đi thì tôi được Rửa Tội. Sau đó, tôi cũng đi Núi Bà Đen để cúng như đã hứa, vì tôi nghĩ mình không chu toàn lời hứa với người trước thì làm sao, trung thành với đạo mới được.

Lúc trước, tôi cũng hay đi xem bói nhiều nơi, nhưng khi học giáo lý Công giáo rồi thì tôi được biết: Chúa muốn khi theo Chúa rồi thì thì phải từ bỏ ma quỷ, không mê tín dị đoan và tôi đã quyết định không xem bói nữa. Cũng có những lần bị cám dỗ, bởi người này ngày kia rủ rê đi xem bói toán, những tôi nghĩ tại sao mình lại tin vào thầy bói. Nếu họ nói đúng thật, thì họ có giải quyết được gì cho mình không và nếu họ nói sai, thì mình làm gì được họ. Vậy tại sao mình không chạy đến với Chúa, cầu nguyện cùng Cháu, dâng lên Chúa hết mọi mọi khó khăn, lo lắng có hơn không. Nhờ đó con vượt qua được những cám dỗ và thêm vào đó bằng cách đọc sách báo công giáo và cố gắng học hỏi Tin Mừng của Chúa.

Tất cả những gì tôi kể ra trên đây, tuy ngắn ngủi so với quãng thời năm theo đạo của tôi, nhưng đúc kết tất cả những gì tôi đã trải qua và đã học hỏi được ở những người đi trước trong mười năm qua. Tôi xin được kể lại và chia sẻ với những ai có hoàn cảnh tương tự như tôi đang chập chững bước đi trên con đường theo Chúa.

Vương Cao.

Họ đạo Fatima – giáo xứ Thánh Mẫu.

Giáo phận Phú Cường.( www.gphucuong.net)

 
< Trước   Tiếp >