Nếu hôm nay là ngày cuối của đời mình!

Nếu hôm nay là ngày cuối của đời mình! Hình ảnh được cung cấp bởi Himsan từ Pixabay

Mong manh là thế, tạm bợ là thế! Mạng người mỏng manh như lá vàng đong đưa trên cành cây, chỉ khẽ động một làn gió nhẹ chạm đến nó sẽ rơi rụng bất cứ lúc nào. Kiếp sống mong manh, thoáng chốc một năm nữa đang trôi qua. Dù có vội vã, bon chen, chạy đua với thời gian vẫn không kéo nó lại thêm một giây một phút, nó đang đi và không bao giờ trở lại.

Mới đó, một năm trước đây, cũng vào dịp tất niên “Kiều Nhi” là người đạo diễn và là vũ sư cho chương trình, không gian còn đó, chương trình sống vẫn vậy mà lúc này “Kiều Nhi” đang nằm bất động. Hội dòng đã gõ cửa các bệnh viện, kêu cứu nhiều bác sĩ tài năng, liên lỉ nguyện cầu mong cho em được chữa lành nhưng… chỉ chờ phép lạ. Đứng trước vũ trụ thiên nhiên, đặt mình trước Đấng Toàn Năng, con người càng thấy rõ mình bất toàn, bất lực.

Ngỗn ngang giữa bao xao xuyến về người chị em còn rất trẻ, năng động sáng tạo, nhiệt tình trong mọi công tác phải mang căn bệnh hiểm nghèo. Đùng - Côvy tái xuất, trong khi truyền thông ra rả báo tin Nước này đã sản xuất được Vacxin, Quốc gia kia đã cho người dân tiêm chích phòng ngừa... nhưng nghe đâu lần này còn nguy hiểm hơn lúc mới bùng phát. Trong khi đã có Vacxin, có thuốc phòng ngừa mà người ta vẫn lo sợ đến hoang mang! Bao chương trình kế hoạch phải tạm dừng, niềm vui chờ xuân, đón tết của hàng triệu người trên quê hương Việt Nam và Châu Á dường như đang bị khựng lại.

Cuộc đời là thế đấy, thật mong manh chóng tàn, không có gì có thể định đoạt, tiên liệu trước được.

-----

Cuộc sống này thật mong manh nó không hoàn toàn như mình mong ước, những người được sinh ra trên trái đất, những người được mời gọi sống chung trong gia đình, cộng đoàn không là thánh nhân. Lắm khi gặp những buồn phiền, trái ý người ta thường đổ lỗi cho nhau, cho hoàn cảnh, nuôi lòng thù hận… Bạn còn nhớ câu Lời Chúa “Hãy cho thì sẽ cho lại các con: Người ta sẽ lấy đấu hảo hạng, đã dằn, đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo các con. Vì các con đong bằng đấu nào, thì cũng được đong trả lại bằng đấu ấy!” (Lc 6, 38), để rồi cần nhận ra sự tương tác, lệ thuộc lẫn nhau trong cuộc sống. Không quốc gia, xã hội, con người nào có thể tự cung tự cấp cho bao nhu cầu sống còn của đời sống mà phải nương tựa, san sẻ chung chia với nhau, chấp nhận nhau, tha thứ cho nhau trong cuộc sống. “Không có hạnh phúc trong việc sở hữu hay đón nhận, chỉ có hạnh phúc khi cho đi”. Henry Drummond

Điều kiện tất yếu đầu tiên cho tâm hồn bình an là không quên ơn người giúp mình; không để lòng trách móc, than phiền vì người này, kẻ nọ xử tệ với mình. Không giữ lòng hận thù, đổ lỗi cho người khác, không quá đề cao chính mình ta sẽ thấy lòng mình thanh thản. Và nếu cho đi nhiều hơn, ít đòi hỏi người khác nhiều hơn cuộc đời của mình thật bình yên.

Bạn đang gặp khó khăn, bất mãn với cuộc sống, bạn đang oán trách người này, kết án người kia? Hãy nghĩ đến sức khỏe mà Thiên Chúa ban cho mình cách nhưng không. Hãy nghĩ đến những người đang bị nhiễm Covid, đang chịu rét buốt, đói khổ, tị nạn... nhớ đến người thân, bè bạn, người chị em đang bị cơn bệnh hiểm nghèo cướp đi sức khỏe, sự sống của họ chỉ được đếm từng phút, từng giây.

Bạn đang hơn thua, tranh đấu để đạt được địa vị này, chỗ đứng kia, buồn bực vì công việc của mình không đạt đến thành công như ý muốn… Hãy nghĩ đến những nghèo, thương đến đấng sinh thành dưỡng dục chúng ta, những gia sản thiêng liêng, vật chất chúng ta đang hưởng dùng, ai đã để lại cho chúng ta, họ là ai và cuộc sống của họ thế nào?

Bạn đang so bì, hơn thua, được hơn - còn mất… xin nghĩ đến lúc mình vào đời chỉ bàn tay không và khi kết thúc cuộc đời cũng sẽ không mang theo được gì ngoài công đức... Cớ sao lại tính toán, thiệt hơn, cố chấp, tranh cãi ? Phen bì, phàn nàn than trách chỉ làm tổn thương người khác, đau khổ cho chính bản thân. Không vì thế mà Đức Giêsu đã từng cảnh báo khi rao giảng Tin Mừng “Đồ ngốc, đêm nay người ta sẽ đòi mạng ngươi”, và sau đó còn gì …?

Kiếp sống mong manh, đời sống này vô thường bất biến; ta được hiện hữu với sức khỏe hiện tại là tài sản vô giá Thiên Chúa thương ban. Hãy cố gắng từng ngày để sống chan hòa yêu thương, một ngày sống mới là thời điểm gieo tin yêu và hy vọng; đừng gây tổn thương cho bất cứ ai, dù là người ta không hề ưa thích, hoặc người ấy đã làm tổn thương đến tự ái của ta…. và tâm tình sống của chúng ta lúc này phải là tâm tình của người sống lòng biết ơn. Biết ơn Thiên Chúa, cám ơn tiền nhân, cám ơn đấng sinh thành và những người ta gặp gỡ mỗi ngày “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ta có thêm ngày nữa để yêu thương”. Kahlil Gibran.

Người người đang rất cẩn thận với Covid, chứng kiến người chị em đang chống chọi với cơn đau nơi thân xác... ta đọc được cái mong manh của kiếp sống. Mỗi người thận trọng để giữ gìn sức khỏe thể xác đồng thời thận trọng trong cách sống, lối cư xử với nhau trong đời thường... và cố gắng tích lũy cho mình gia tài mà Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy “Sự giàu có đích thực là tình yêu Thiên Chúa, được chia sẻ cho anh chị em mình. Tình yêu xuất phát từ Thiên Chúa và làm cho chúng ta biết chia sẻ và giúp đỡ nhau. Ai có kinh nghiệm này thì được bình an trong tâm hồn và không sợ chết.”. Amen.

 

Tác giả bài viết: Nt. Anna Lê (Dòng MTG Qui Nhơn)

Read 68 times

Last modified on Donnerstag, 04/02/2021

ĐỨC MẸ MARIA tước hiệu LAVANG
Bổn mạng Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Đức

https://hinhanh.ldcg.de/

« March 2021 »
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        

Chuyện Phiếm Đạo Đời

Vậy, xin thưa: thoạt khi lọt lòng mẹ, bần đạo được xếp hạng thứ mười hai trong gia đình nhỏ bé, các cụ tìm không ra cái tên nào hay đẹp hơn nữa, bèn đặt cho cái tên là Trần Ngọc Tá, rồi đi hỏi cha xứ Trịnh Như Khuê (lúc ấy làm linh mục chánh xứ Hàm Long, Hà Nội), rồi sẽ sửa đổi sau. Nhưng, cha xứ Hàm Long sau đó làm Giám Mục rồi Hồng Y, các cụ thân sinh ra bần đạo không còn dám quấy rầy cha/cố nữa. Quên đi mất. Để rồi thằng bé, khi di cư vào Nam, đến Nha Trang, quan chức cứ gọi tên lên mà hạch hỏi, thay vì gọi tay Trần ngọc Tá, cứ phiên âm thành Trần Ngọc “Té”, nghe như thằng bé bị té giếng không nghe tiếng gọi, mãi chẳng lên. Thôi thì, từ đó xin chọn tên này làm … quê hương. Dẫu khó thương. Và, đó là những tâm tình hơi khó thương, nhưng có thật, đấy ạ.

Và, đáp ứng câu của chị Đỗ Thị Thu Vân, cựu giáo chức ở Sài gòn, đã hỏi: tại sao các vấn đề người viết đưa ra, đều bỏ ngỏ, không giải đáp? Bần đạo tình thật thưa: mình rất tránh những tranh luận/cãi vã về lập trường thần học, rất thánh kinh. Phần này, xin nhường lời cho các đấng bậc cao siêu, đứng lớp. Riêng cá nhân, chỉ nhìn ra vấn đề trong sống Đạo, ở đời thường. Đã là tốt. Các giải đáp, cho vấn nạn đặt ra cho mỗi người, ở cuộc sống; hãy cứ để mọi người được kiếm tìm. Một khi đã gặp gỡ Đức Kitô rồi, sẽ có đáp số cho riêng mình, mà sống Đạo. Trong cuộc đời. Với mọi người.
Trần Ngọc Mười Hai

Những Sự Kiện Sắp Tới

Keine Veranstaltungen gefunden

Lịch Mục Vụ

  

KyyeuLDCG

Để đánh dấu mừng kỷ niệm 40 năm Đại Hội Công Giáo Việt Nam tại Đức, Liên Đoàn Công Giáo đã thực hiện một tập kỷ yếu ghi lại những sinh hoạt của LĐCGVN và tất cả hình ảnh của các Đại Hội Công Giáo kể từ ngày thành lập cho tới nay. Mọi chi tiết cần biết xin liên lạc Văn Phòng LĐCGVN

Đặc San Giáo Sĩ Việt Nam

2018 10 09 14 31 09

Đặc san Giáo Sĩ Việt Nam được phát hành qua email 2 tuần một lần. Nếu muốn nhận trực tiếp bằng email, xin vui lòng gởi thư GHI DANH tại địa chỉ: giaosivietnam@gmail.com

LyTrungTin

Soạn Giả cuốn Hỏi Ngã Chánh Tả Tự Vị và Tạp Chí Dân Văn không giữ bản quyền cuốn sách này, do đó tất cả mọi người vì nhu cầu viết tiếng Việt đều có thể in ấn cũng như sử dụng cuốn Tự Vị này, mong rằng đây là một đóng góp tích cực và nhỏ nhoi cho cộng đồng người Việt tại Hải Ngoại.

- Download/tải Hỏi Ngã Chánh Tả Tự Vị
- Download/tải Phụ bản

Khách truy cập

Hôm nay 36

Tổng cộng 14109088

Lên đầu trang